Có nằm mơ chắc cũng không nghĩ rằng chính chuyến xe đó lại xe duyên cho chúng tôi trở thành bạn bè, rồi là người yêu và nên vợ nên chồng…

tri-seo-lom

Vợ chồng tôi vốn là đồng hương, chúng tôi quen nhau trên một chuyến xe khách ra Hà Nội. Vì quê cả hai ở xa thành phố đến tận vài trăm cây số nên phải dành cả 5 tiếng buổi tối để ngồi trên xe.

vo-chong-quen-nhau-tren-chuyen-xe-ve-que

Còn nhớ lúc đó là hôm vừa ra Tết, cả xe chật cứng người, ngồi chen chúc nhau, ghế giường nằm mà thành ghế ngồi cho 2, 3 người. Anh nhìn thấy tôi bịt khẩu trang kín bưng, lỉnh kỉnh bên người nào vali, túi xách, vỏ cam, vỏ quýt bóc để ngửi nên chắc thương tình, nhường ghế cho tôi ngả lưng, còn anh ngồi suốt chặng đường. Ngủ được một giấc, tôi mới tỉnh táo và ngồi tám chuyện cùng người bạn đồng hành là anh.

Có nằm mơ chắc cũng không nghĩ rằng chính chuyến xe đó lại xe duyên cho chúng tôi trở thành bạn bè, rồi là người yêu và nên vợ nên chồng. Cuộc sống hoàn toàn tự lập, không ai nâng đỡ trên thành phố không làm chúng tôi nản lòng mà trái lại, càng yêu thương và gắn bó với nhau hơn.

2 năm sau ngày cưới, chúng tôi chuẩn bị đón công chúa đầu lòng chào đời và có căn hộ nho nhỏ – ngôi nhà hạnh phúc sau nhiều nỗ lực và phấn đấu không ngừng. Song, điều mừng nhất có lẽ là tôi và ông xã vãn giữ được tình cảm như những ngày mới yêu, chưa từng cãi vã hay nặng lời với nhau bao giờ.

Đến giờ, mỗi lần có ai hỏi vì sao chúng tôi lại quen nhau, tôi đều hồ hởi chia sẻ câu chuyện “nên duyên” từ chuyến xe, cho đến một ngày…

Hôm đó, vài người bạn thân Đại học của anh đến nhà chơi. Lâu lắm các anh mới gặp nhau nên “chén chú chén anh” khá nhiều.

Khách khứa về hết, lúc ngà ngà say anh mới tiến đến vỗ vai tôi một cái rõ đau rồi bảo: “Mình này, có sự thật này anh chưa kể cho em nghe”.

Nhìn giọng anh khá nghiêm túc nên tôi không nghĩ là anh nói đùa. Anh nói khá nhanh và dài, nhưng tóm lại là không hề có chuyện ngẫu nhiên anh làm rơi ví trên xe rồi được tôi trả lại, mà là.

Anh thừa nhận sau khi nói chuyện với tôi, mặc dù có ấn tượng tốt và rất muốn xin số của tôi. Nhưng vì trên xe đông người, lại có tính sĩ diện, vì từ trước đến giờ, anh vốn là chàng trai cao to, đẹp trai, nhiều cô gái chân dài vây quanh, chưa từng phải chủ động xin số ai bao giờ nên anh quyết không lấy số.

Đến lúc cuối cùng, khi biết xe sắp vào bến, anh bèn nghĩ ra cách có việc đột xuất vội xuống xe trước, bỏ quên ví. Vì khi đó, anh tin chắc chắn tôi sẽ nhặt được và trả lại cho anh. Vốn là người cẩn thận nên trong ví anh lúc nào cũng có sẵn mẩu giấy ghi họ tên và số điện thoại, mail liên lạc đầy đủ.

vo-chong-quen-nhau-tren-chuyen-xe-ve-que

Và rồi sau đó, mọi việc đúng như anh dự định. tôi nhặt được, gọi theo số điện thoại để trả lại anh. Rồi chúng tôi làm quen, trở thành bạn bè và yêu nhau cũng nhờ chiếc ví “vô tình” bị đánh rơi đó.

Đang huyên thuyên dở thì anh lăn ra giường ngủ và “kéo gỗ” vang nhà. Lúc tỉnh dậy, có lẽ nhớ ra điều gì đó, anh vội vàng chạy xuống tìm tôi. Nhìn thấy anh, tôi giả vờ vẻ mặt đăm chiêu, buồn bã:

– Tại sao anh lại không thành thật nói ra với em sau khi chúng ta yêu nhau? Suốt 2 năm qua vẫn giấu em như thế? Lẽ nào anh vẫn chưa tin tưởng em? Liệu anh có còn bí mật nào nữa không?

– Anh, anh… anh xin lỗi nhé! Anh không cố ý và hoàn toàn không có ý xấu gì trong chuyện đó. Chỉ là muốn làm quen với em mà không biết mở lời thôi.

Nhìn anh lúng túng, gãi đầu gãi tai, tôi phì cười: “Em đùa thôi. Anh thật là… Bởi vì cũng như anh, em rất ấn tượng và quý anh ngay từ buổi nói chuyện đó rồi. Em tin có “Duyên số” trong tình yêu và những ấn tượng ban đầu bao giờ cũng rất quan trọng…”

Mộc Miên (Theo Giadinhvietnam.com)